Quay về trang chủ Tìm kiếm tiểu thuyết Trung tâm cá nhân

Chủ tịch đừng chạm vào tôi(bình thường)

Tác giả:
Phân loại:Đô Thị
Đã có 40 người xem
Là người lớn trong nhà học sinh hay đối tượng xem mắt? Là cô giáo tiểu Tạ hay là mẹ tương lai? “Là em phải không Tần Hạo Thiên, sao em lại ở đây?” Tạ Vũ Kiều ngồi xổm xuống lập tức nhận ra thằng bé, vui mừng thơm nhóc con một cái. Tạ Vũ Kiều thích thằng nhóc này phải biết. Tần Hạo Thiên vô cùng nghịch ngợm, nghe nói gia đình rất giàu có, bị người nhà chiều đến hư. Thế nhưng nó rất thích chơi cùng Tạ Vũ Kiều, ngay cả khi ốm cũng phải mang thuốc đến nhà trẻ để Tạ Vũ Kiều đút cho, bởi vì cô sẽ biến ra đủ loại ảo thuật cho thằng bé xem. “Cô Tạ, sao cô lại ở đây?” Thằng nhỏ thấy Tạ Vũ Kiều thì mừng rỡ nhảy cẫng lên: “Bố em đến đây xem mắt. Cô ơi cô cũng đến xem mắt ạ?” “Chuyện này…” Tạ Vũ Kiều hơi khó xử, không biết giải thích sao cho nhóc con hiểu đây. “Đi thôi, cô dẫn em đi cùng nhé.” Tạ Vũ Kiều quyết định xong bèn kéo bàn tay nhỏ của Tần Hạo Thiên. Từ đằng xa Tạ Vũ Kiều đã thấy hình như Bạch Ngân Mặc đang ngồi tại chỗ chìm vào suy tư. Cô lấy hết can đảm mỉm cười với người đàn ông đối diện, không ngừng vén lọn tóc dài xõa trên vai của mình làm lộ ra đôi bông tai kim cương to tròn. Tạ Vũ Kiều nhớ Bạch Ngân Mặc từng nói đôi bông tai này có giá vài chục ngàn tệ, mẹ ơi vừa đủ học phí cho cô học đại học luôn rồi. “Ba ơi nhìn con mới rót đầy nước vào cây súng nước này này, lợi hại không ạ?” Tần Hạo Thiên đột nhiên giãy khỏi tay Tạ Vũ Kiều, giơ cao cây súng trong tay lên rồi chạy về phía người đàn ông ngồi bàn số ba. Ba? Đối tượng xem mắt? Có nhầm lẫn gì không, thế này quá tự nhiên rồi đấy. Tạ Vũ Kiều nhìn Tần Hạo Thiên đang dựa vào trong lòng người đàn ông kia thì không khỏi há hốc miệng. [Triển khai]
Chương
Danh sách chương đầy đủ
10 Chương
Bình luận nổi bật
Triển khai
Sách liên quan đến tác giả
Có thể bạn thích
Đã có 1997 người xem
Cập nhật 10 chương mới vào thứ hai hàng tuần Cao thủ bí ẩn đến Hoa Đô và ký hợp đồng hôn nhân với mỹ nhân tổng tài lạnh lùng băng giá, nhưng anh đã bị bỏ rơi một cách bất lực. Thẩm Lãng đáng thương đã phải tự mình mưu sinh kiếm ăn. Thật bất ngờ, hết lần này đến lần khác, Thẩm Lãng rơi vào vòng xoáy với nhiều mỹ nhân khác nhau. Tất nhiên, nhiệm vụ quan trọng nhất là chinh phục nữ tổng tài lạnh lùng. Phu nhân hống hách bá đạo? Tôi có pháp bảo còn không mau nhanh chóng phục dưới chân ta.
Đã có 413 người xem
Cao thủ bí ẩn ẩn trong thành phố,Dù đã có hôn ước từ lâu,nhưng anh đã bị bỏ rơi một cách bất lực. Thẩm Lãng đáng thương đã phải tự mình mưu sinh kiếm ăn. Thật bất ngờ, hết lần này đến lần khác, Thẩm Lãng rơi vào vòng xoáy với nhiều mỹ nhân khác nhau. Tất nhiên, nhiệm vụ quan trọng nhất là chinh phục nữ tổng tài lạnh lùng. Phu nhân hống hách bá đạo? Ta có pháp bảo còn không mau nhanh chóng phục dưới chân ta.
Đã có 899 người xem
1. Thật kinh ngạc! Cô gái tỉnh dậy sau cơn hôn mê, thấy trên người không một mảnh quần áo. Rốt cuộc chuyện này là thế nào? 2. Chân tướng rốt cuộc là như thế nào? Nữ chính ngoài mặt bình tĩnh, nội tâm lại vô cùng hỗn loạn, cô là một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng hay là một con mèo hoang giảo hoạt? Trích đoạn: Tạ Vũ Kiều mơ màng tỉnh dậy, cô nhìn thấy một chiếc đèn chùm pha lê màu xanh trên trần nhà, ánh lên vẻ quyến rũ mờ ảo. “Đây là đâu?” Tạ Vũ Kiều giật nảy mình, ngồi dậy khỏi chiếc giường lớn mềm mại, ngạc nhiên nhìn xung quanh. Dưới thân cô là một chiếc giường lớn mềm mại, tấm trải giường trắng muốt mềm mại đột nhiên tuột khỏi ngực cô, lộ ra bầu ngực đầy đặn trắng như tuyết. “Á!” Tạ Vũ Kiều vội vàng kéo tấm ga trải giường màu trắng, ôm chặt vào ngực. Cô nhìn xung quanh, may quá, không ai nhìn thấy cảnh này. "Trời ạ, đây là đâu? Chẳng lẽ mình bị bắt cóc?" Thần kinh Tạ Vũ Kiều vô cùng căng thẳng. Vừa cố gắng tìm lại trong kí ức, cô vừa tiếp tục quan sát căn phòng xa lạ và sang trọng này. Cô muốn tìm cửa để chạy trốn. "Cô Tạ, cô tỉnh rồi, còn đau đầu không?" Bỗng một cô phục vụ mặc đồ công sở nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, hai tay chắp lại, cung kính hỏi. "Đầu? Đau? Đầu tôi ư?" Vừa bị hỏi như vậy, Tạ Vũ Kiều mới bắt đầu cảm thấy một cơn đau dữ dội ập tới, đầu cô dường như muốn nứt ra! Cô không nhịn được, áp tay phải lên trán. Làm sao vậy nhỉ? Sao đầu mình tự dưng lại quấn một lớp băng dày? Lại sờ sờ, trên trán có một cục u sưng tấy, đau đớn vô cùng. Cùng lúc đó, cô cảm thấy từng tấc cơ, từng tấc xương trên cơ thể dường như vừa bị hơn chục cây gậy đánh vào người, đột nhiên cảm thấy vô cùng đau đớn. “Cô Tạ, cuối cùng cô cũng tỉnh lại rồi, thiếu gia đang gấp gáp lắm đấy, bây giờ cô đã tỉnh lại, ngài ấy cũng có thể yên tâm rồi.” Người phục vụ mỉm cười nhìn Tạ Vũ Kiều, như đang chiêm ngưỡng một đóa hoa vừa nở, cứ nhìn trái ngắm phải không thôi. “Ồ, vậy sao?” Tạ Vũ Kiều còn đang méo miệng vì đau đầu, cuối cùng cô cũng nhớ ra rồi.
Đã có 101 người xem
“Đây là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà con nhận được trong 20 năm qua” Phù Vinh Chí giật lấy tài liệu trên tay của mẹ,nhìn thoáng qua, nhìn thấy chữ kiều Ôn Hoà viết rất đanh thếp vào cột chữ ký của người phụ nữ trong đơn thuận tình ly hôn. Hai năm cuộc sống vợ chồng tan vỡ hoàn toàn. Kiều Ôn Hòa không tự nguyện trở thành em gái của Phù Vinh chí, và không bao giờ ngờ rằng mình sẽ ở trên giường của anh trai mình vào đêm diễn ra lễ đón tuổi ... Trước khi ly hôn cô ấy bị tùy ý ức hiếp! Sau khi ly hôn, kiều Ôn Hòa xa chạy nước khác để lấy lại chính mình! Nhưng không ngờ rằng khi kiều Ôn Hòa về nước lại mang theo một cậu bé ba tuổi. Cô ấy lại một lần nữa leo lên giường của chồng trước, người khiến cô ấy muốn sống không được, muốn chết không xong. Cuốn sách này ngược trước, sau đó ngọt. đều là hiểu lầm! Gương vỡ lại lành, để ở cùng nhau không tiếc thành Kẻ thù với thế giới!