Chương 410 phát hiện mới

Tên Alunding này không biết ở đâu tìm ra được một dây xích bằng sắt, trói vào tay chân tôi, buộc dây đầu còn lại vào tay tôi, kéo tôi ra khỏi khu rừng.

Trời ạ, cảm giác bị xiếng xích như thế này, thực sự trong giống như một tù nhân.

Tuy nhiên tôi biết rằng đây chỉ là đóng kịch thôi nên tôi cũng không quan tâm lắm.

Xà nhân nhìn loài người, cũng giống như loài người nhìn xà nhân, cũng không phân biệt được khuôn mặt, nhưng mà ngư nhân thì lại có thể nhận ra tôi, tôi vẫn nên cải trang cho bản thân một chút.

Kĩ thuật cải trang này, lúc đầu tôi có cùng với Xuyên Nguyên Tinh bọn họ học qua một chút, bây giờ thì cũng coi như có đất dụng võ rồi.

Rất nhanh, chúng tôi đã đến được pháo đài nước, thiên hàn môn.

Con đèo thiên hàn này được xây dựng ở một con sông lớn, một ngôi nhà cao tầng nhô ra khỏi dòng sông, phần lớn con đèo này hơn một nửa đều chìm trong nước.

Thậm chí ngay cả toà nhà cũng nổi trên mặt nước gồ ghề, nó chỉ là một phần nổi trong tảng băng, kiến trúc ở dưới nước mới chính là sự hùng vĩ của nơi này, là bộ phận tinh tế nhất.

Vì cấu tạo cơ thể của loài người chúng ta cho nên các việc làm ở dưới nước đều rất khó, các loại kiến trúc ở dưới nước đều là hiếm gặp.

Nhưng ngư nhân và xà nhân thì không giống nhau, xà nhân thì giống như động vật lưỡng cư, ngư nhân thì hoàn toàn là động vật sống ở dưới nước, toàn bộ các công trình dưới nước của họ thực sự làm tôi khen ngợi rất nhiều.

Chúng tôi sau khi đến bờ sông thì đi một chiếc thuyền lớn giống như xe công cộng, cả đám người cùng nhau đi về trạm kiểm soát.

Từng người một đi lên thì các binh sĩ ở trên thuyền đều cầm lấy một bức hình mà kiểm tra từng người.

Không cần phải nói, bức hình đó chính là chân dung của tôi và Alunding .

Sau khi chúng tôi vừa lên tới, bởi vì là vừa đúng là một tổ hợp một con người và một xà nhân nên chắn chắn là sẽ được quan tâm đặc biệt rồi.

Tuy nhiên ở bên kia Alunding lại dùng một giọng nói rất cao mà nói: “ quan gia à, người ta là một thái giám đây á, làm sao mà có thể giả làm võ vương điện hạ được chứ.”

Nói xong Alunding liền một bên vừa cởi quần xuống, một bên vừa nhét vào trong tay tên quan gia một ít tiền.

Khi tôi nhìn qua xem , không khỏi sửng sốt, bên dưới Alunding trống không, thực sự không có gì luôn, tên này đã tự thiến bản thân từ bao giờ vậy, sự hi sinh chẳng phải là quá lớn rồi sao.

Quả nhiên Alunding phải dùng đến tuyệt chiêu này, tên binh lính đó nhìn anh ta có vẻ kinh tởm liền cho chúng tôi đi.

Sau khi đã lên được thuyền, tôi hỏi anh ta sao lại tự thiến bản thân mình đi, sự hi sinh này là quá lớn rồi a.

 Alunding nhìn tôi cười haha “ bổn vương sao lại có thể tự thiến bản thân mình được chứ, đây là thuật tàng hình của ta, hồi đó bổn vương đi theo một kì nhân mà học được ....”

Trong lòng tôi nghĩ , trời ạ, đến cái chiêu quái lạ này cũng có, thật là buồn cười quá mà.

Vả lại chúng tôi ngồi trên con thuyền này rất nhanh đã đến được đèo thiên hàn, sau khi đi vào bên trong, hai bên của con thuyền này chính là những tòa nhà trong nước, những tòa nhà này được dùng đá trắng để xây lên , sử dụng phong cách mái vòm xây dựng là chủ yếu, lâu lâu cũng có thể nhìn thấy một số mái nhà hình tam giác với hình thù kì lạ, đây đều là những thứ tôi chưa từng nhìn thấy trước đây.

Lúc này dòng sông trong xanh vô cùng, có thể nhìn thấy đoàn cá bơi lội vẫy đuôi, hình ảnh dòng nước, con tàu, tòa nhà đan xen vào nhau, khung cảnh đẹp đến nao lòng, tôi thực sự cảm thấy bản thân đang lạc vào bên trong thế giới huyện thoại nhìn lẻ một đêm.

Sau khi chúng tôi xuống thuyền liền ghé lại ở một quán rượu, để mua một ít lương khô và nghỉ ngơi một chút.

 Alunding là người giàu có, sau khi chúng tôi vào quán rượu, anh ta trực tiếp yêu cầu một phòng riêng, để người ta mang đồ ăn lên, lại còn để mỹ nữ vào tận phòng.

Căn phòng trong quán rượu này cũng là loại mà một nửa ở dưới nước, một nữa ở trên đất liền, những mỹ nữ ngư nhân kia cũng từ dưới nước mà chui ra, toàn thân đều trần truồng, thân hình tuyệt đẹp, nụ cười mê hoặc, thật sự động lòng người.

Tóm lại tôi vẫn cảm thấy là tôi không thể ở khu của xà nhân quá lâu, ở đây độ ẩm quá cao, nếu như con người mà ở lâu quá thì chắc chắn sẽ mắc bệnh phong thấp.

Mấy ngày nay chúng tôi ở ngoài hoang dã sống khổ sở, thật không dễ dàng gì mới được ở trong quán rượu, đương nhiên là phải nghỉ dưỡng cho tốt rồi.

Tôi nằm trên chiếc giường mà Alunding kêu người chuẩn bị cho tôi, chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng khi tôi nhìn thấy dấu vết trên trần của quán rượu này tôi đã ngơ người ra một lúc.

Mái của quán rượu này có dạng mái vòm, không biết lũ rắn này xây bằng cách nào, toàn bộ mái nhà đều là hình bán cầu.

Ngay vào lúc này, ở ngay trung tâm hình bán cầu này có hình vẽ một đám mây rất rõ ràng, đám mây này có hai bên, một màu đen và một màu vàng, đan xen vào nhau.

Hình vẽ này so với dấu ấn lời nguyền trên ngực tôi giống nhau như đúc.

Đám mây vàng tượng trưng cho lời nguyền mới mà tôi vừa mắc phải, và đám mây đen tượng trưng cho lời nguyền trước đây của tôi.

Tôi đã rất ngạc nhiên và tôi hỏi Alunding dấu hiệu này có nghĩa là gì.

 Alunding không nhận thấy sự bất thường từ tôi. Anh ấy thản nhiên nói: “ điều này thật vô nghĩa, loại hoa văn này rất phổ biến trong bộ tộc xà nhân của chúng tôi. Mọi người đều thích vẽ dấu này trên mái nhà. Đó là một phong tục.”

Một phong tục?”

Tôi cảm thấy rất lạ, tôi luôn cảm thấy mình đã nắm bắt được một thứ gì đó một cách mờ nhạt, nhưng tôi không thể biết tại sao.

 

 Alunding nói thêm, “ nếu như phải nói thứ này có nguồn gốc nào đó, thì nó dường như có liên quan đến vùng đất tổ tiên của xà nhân chúng tôi. Dấu tích này được truyền lại từ vùng đất tổ tiên của xà nhân chúng tôi.”  

 Alunding nói với tôi rằng đất tổ của xà nhân là thánh địa của họ. Ở trung tâm thủ đô có một cổng nước to, sau khi mở cánh cổng ra là có thể đến một cái động .

Theo truyền thuyết, xà nhân được sinh ra ở đó.

Đất tổ của xà nhân là thánh địa, cũng là đất cấm, ngay cả vua chúa cũng không đủ tư cách vào, chỉ có thầy cúng xà nhân mới được ra vào thánh địa.

Trong số những xà nhân, cũng có những tồn tại như vật hiến tế và thầy cúng, và họ là những pháp sư xà nhân.

 Alunding nói rằng anh có quan hệ tốt với đại pháp sư, và đại pháp sư giống như ông nội của anh vậy ...

Tôi không hứng thú với những câu chuyện hài hước thời thơ ấu của anh chàng này, bây giờ trong đầu tôi toàn là đất tổ của xà nhân.

Tôi nhớ rõ rằng nhiệm vụ mà Nữ vương và Đại pháp sư giao cho tôi là để tôi đến vùng đất tổ tiên của xà nhân và đánh cắp thứ gì đó, để có thể xóa sổ toàn bộ bộ tộc xà nhân.

Cái đồ gì đó, tôi nhớ là hình như nó được gọi là viên minh châu gì đó, còn cụ thể là tên gì thì tôi đã không còn nhớ rõ nữa, hình như là tên gì đó rất phức tạp.

 Lúc đó tôi còn chưa nghĩ đến chuyện đi ăn trộm nên cũng không để ý.

Tôi không định đến vùng đất tổ tiên của xà nhân, nhưng bây giờ có vẻ như tôi có lý do để đi một chuyến.

Ở vùng đất tổ tiên của xà nhân, dường như có một manh mối do lời nguyền của tôi để lại.

Tất nhiên, tôi chắc chắn rằng khi tôi đến đất tổ của xà nhân, thì tôi sẽ không bao giờ lấy trộm viên minh châu đó.

Tuy nhiên, trong lòng nhất thời có chút do dự, sợ hãi.

Tôi vốn định không về quê cha đất tổ của xà nhân, nhưng giờ dường như số phận đưa đẩy tôi đến đó.

 Đây có phải là một điều cần thiết?

Thực sự có một lời tiên tri trên thế giới này?

Lời tiên tri của tổ tiên mà vị thuật sĩ vĩ đại đã nói lúc ban đầu,rốt cuộc do ông ta mù quáng, viển vông hay là sự thật?

Chương 410 phát hiện mới
Cài đặt
Ban đêm
Ban ngày

Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên
Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên

Đọc tiếp để nhận lì xì nhé